24 GIỜ QUA

Lương Vân Khánh chia sẻ
17:03 20-03-2019

Lương tháng 15 triệu - vẫn phải chật vật sống ở đất thủ đô ?

Hồi còn nhỏ, cầm trong tay mấy nghìn đủ mua kẹo, ta nghĩ thế là đủ. Lớn lên học cấp 1 cấp 2, được mẹ cho vài trăm, thấy tự hào với bạn lắm, thế là đủ. Sau này lớn hơn nữa, đi làm kiếm được dăm ba triệu, tự mua được quần áo, trả tiền nhà , đủ để sống tự lập, thế là đủ. Lớn nữa lập gia đình, tháng kiếm mấy chục củ , vẫn là thiếu… - https://dateat.io

Tôi có một anh bạn, tốt nghiệp Kinh tế Quốc dân, bằng giỏi hẳn hoi. Vừa ra trường đã kiếm ngay được một công việc tốt. Lương bảy tám triệu một tháng, sáng xách ba lô đi tối xách ba lô về. Cứ tưởng thế là ngon, là đủ rồi. Cuối tuần rảnh rỗi thì lại cà phê cà pháo.

Cuộc sống sau ra trường cứ thế lẳng lặng trôi qua. Thế mà chẳng hiểu sao dạo gần đây ông bạn mặt mày ủ dột, bắt đầu đăm chiêu suy nghĩ. “Ông ạ chắc thế này thì không được, lương lậu như thế , sống làm sao ở cái đất này, rồi thì biết bao giờ mới mua được nhà, tậu được ô tô. Sống một mình thì chẳng sao, nhưng có gia đình vào..”

“Quả thực nếu còn là sinh viên, là một gã trai tân thì từng này tiền đủ để tôi ăn tiêu cả tháng, rồi cà phê cà pháo sống thoải mái. Nhưng lớn rồi trách nhiệm nhiều hơn thì tiền cũng phải nhiều hơn ông ạ” – hắn nói

Rồi lại một lần khác, nhân cái sự rảnh rỗi chẳng mấy khi có, tôi lại cùng ông bạn kia ngồi lê la ở một quán nước, gặp anh Grab nọ, hẳn là vừa làm xong vài cuốc xe ôm, mặt mày hớn hở vào quán ngồi cạnh chúng tôi.

Đàn ông mà, xuề xòa mấy câu là lại thân nhau. Hỏi ra mới biết anh Grab kia hóa ra vốn là một nhân viên thiết kế đồ họa , lương cũng phải cứng 15 triệu một tháng, nhận thêm đồ họa ngoài tháng cũng phải ngót nghét thêm được dăm sáu bảy triệu. Vậy mà vẫn cố mỗi ngày thêm vài cuốc Grab cho tháng đủ 30 triệu nuôi thân nuôi cái gia đình hai con một vợ.

Tự nhiên chúng tôi nhìn lại chính mình, cảm giác khó tả quá. Trai văn phòng áo trắng cắm quần đen, cà vạt ngang cổ sáng cắp cặp đi chiều cắp cặp về có vẻ oai lắm. Mà lại cũng chẳng bằng gã xe ôm áo quần xộc xệch.

Tháng bảy tám triệu đã dễ nghĩ thỏa mãn, đây người ta 15 triệu vẫn cày cuốc kiếm thêm.

- “Tháng 15 triệu thì gần gấp đôi bọn em rồi, vậy mà sao phải vất vả thế anh”
Đáp lại vẻ ngờ nghệch của mấy cậu sinh viên vừa ra trưởng, gã xe ôm lắc đầu cười chán:

- “Đủ thế nào mà đủ em . Tiền điện tiền nhà tiền ăn hàng tháng, mà nhất là tiền nuôi con. Một đứa mỗi tháng cũng ngót nghét bảy tám củ. Anh đây hai đứa. Không làm thì lấy gì mà nuôi chúng nó. Anh nói thật, đã không đẻ thì thôi, mà đã đẻ, là phải nuôi cho tử tế. Rồi thì anh vất vả một tí không sao, nhưng chúng nó cứ là phải đủ, học thêm học nếm phải là chỗ tốt nhất. Lại nói riêng tiền học thêm là cái khoản tốn nhất, dễ đến bốn triệu một tháng cho mỗi đứa. mà thế là còn rẻ đấy em”

Nghĩ cũng phải trừ đi tiền nhà tiền nước tiền thức ăn mỗi tháng cho cả gia đình bốn người đã năm triệu, đấy là còn tằn tiện. Thêm tiền chi phí phát sinh, tiền đồ sinh hoạt hàng tháng thêm năm triệu nữa. Tiền cho mỗi đứa con là tám triệu, hai đứa 16 triệu. 26 triệu ra đi nhanh gọn, thôi thì cố gắng còn tiết kiệm được một ít.

“À mà mỗi tuần còn phải dành ít nhất 500 nghìn đưa bọn trẻ nó đi chơi. Đi học cả tuần rồi, cuối tuần cho chúng nó thoải mái tí”

Thôi thế là xong, vừa đủ khít. 15 triệu tưởng đã là to mà vẫn phải cầy cuốc kiếm cho đủ 30 mới mong sống tốt. Bao nhiêu năm ăn học vất vả, cũng chỉ để ra trường kiếm một công việc tốt, rồi lại làm cật lực, để cho con mình có một tương lai tốt, bằng bạn bằng bè. Để ra trường nó kiếm được một công việc tốt, sau đó lại tiếp tục cái vòng cày cuốc để lo cho con nó. Ôi sao mà khổ thế !

Hồi còn nhỏ, cầm trong tay mấy nghìn đủ mua kẹo, ta nghĩ thế là đủ. Lớn lên học cấp 1 cấp 2, được mẹ cho vài trăm, thấy tự hào với bạn lắm, thế là đủ. Sau này lớn hơn nữa, đi làm kiếm được dăm ba triệu, tự mua được quần áo, trả tiền nhà , đủ để sống tự lập, thế là đủ. Lớn nữa lập gia đình, tháng kiếm mấy chục củ , vẫn là thiếu…

Rồi chẳng đợi chúng tôi kịp nói thêm câu nào, anh ngửa cổ nuốt một lượt hết cốc trà đá, quẹt qua miệng rồi vơ vội lấy cái mũ grab xanh. “Thôi anh tranh thủ làm thêm cuốc nữa, có khách đặt. Nhanh nhanh còn về nhà với vợ con” – anh cười.

Hai đứa chúng tôi ngồi ngẩn lại nhìn nhau:

Hay là thôi mình chẳng đẻ con nữa.