24 GIỜ QUA

Hoa Trần chia sẻ
15:03 20-03-2019

THẾ GIỚI NÀY RỘNG LẮM...QUAY LƯNG ĐI LÀ TA ĐÃ MẤT NHAU RỒI

Tôi có một anh bạn rất thân, lâu lắm chẳng gặp nhau nhưng tình nghĩa thì chưa bao giờ phia nhạt. Một hôm anh bất ngờ rủ tôi đi uống rượu, tuy hơi ngạc nhiên nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý. - https://dateat.io

Uồng được hai ly, anh bắt đầu kể khổ, đầu tiên là kinh tế gia đình. Lương anh hơn 1 năm chưa tăng, vợ thì hay ốm vặt, con bé nhà anh mới đi mẫu giáo, tiền nhà trọ tháng này lại tăng giá....Chán chê, anh lại ôn lại kỉ niệm hồi đại học, hai đứa đánh bài thâu đêm chỉ để thắng thua nhau 50k. Những ngày cuối tháng chia nhau gói mì tôm hoặc đi ăn chực ở phòng bạn gái hai đứa...
Chốt lại anh thở dài “ Ngày đó nghèo nhưng vui biết bao nhiêu”

Tôi vỗ vai ảnh tính tiền đi về, vừa tới nhà tôi mở máy chuyển ảnh 20 triệu. Anh lập tức gọi điện đòi trả lại : “ Mày làm gì vậy, anh buồn thì gọi mày đi, chứ không có ý này”

Hai bên đùn đẩy nhau một hồi, cuối cùng anh cũng chịu nhận, tôi động viên anh “ anh cứ cầm, em còn độc thân chưa tiêu gì đến tiền”

Hơn 1 năm sau, anh gửi lại tôi đầy đủ. Lúc đó anh mới dám tâm sự thật “ con bé nhà anh ngày ấy bị ốm nặng, anh hết cách mới phải tìm tôi nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Tôi chợt nghĩ, nếu lúc đó tôi làm ngơ có lẽ tình bạn 10 năm giữa 2 đứa tôi sẽ kết thúc.

Còn có một lần, tôi và bạn gái đi dạo phố, mua sắm, xem phim và ăn cơm. Đang ăn cô ấy đột nhiên nổi giận.

Đầu tiên là chê tác phong sinh hoạt của tôi , ăn uống nhồm nhoàm phát ra tiếng động, sau đó là còn hay đi nhậu và hút thuốc. Cuối cùng kết tội tôi dạo này có quan hệ mập mờ.
Tôi càng cố gắng giải thích, cô càng bới móc thêm cuối cùng đùng đùng đứng dậy bỏ về “ Anh làm em uất ức không chịu được”

Tôi ngồi một lúc ngẩn người ra, rồi chợt hiểu. Có lẽ là tại lúc cô thử váy, chiếc váy có hơi đắt tiền thế nên tôi chê là không hợp với màu da và dáng của cô. 
Lập tức tôi quay lại cửa hàng mua chiếc váy đó đem đến tặng cô. Lúc nhận,cô cười tươi thanh minh “ Em có muốn cái này đâu”
“ Anh biết em không muốn, nhưng anh muốn mua để xin lỗi em”
Hôm đó cô không nhắc đến tật xấu của tôi, cũng chẳng nghi ngờ tôi ngoại tình bên ngoài nữa.

Tôi đi làm xa nhà, có một hôm nửa đêm mẹ gọi cho tôi có khỏe không, ăn được không, ra ngoài nhớ giữ gìn sức khỏe. Tôi vâng vâng dạ dạ trả lời mẹ, xong chợt cảm thấy có gì không đúng. Ngay trong đêm tôi phóng xe như bay về tới nhà thì biết, mẹ hôm qua đi cấp cứu vì cao huyết áp, bố phải nghỉ làm vào trông mẹ. Tôi chạy vào viện, mẹ hoảng hốt “ Sao con lại ở đây?”
“ Sao mẹ lại giấu con?” Tôi vừa thương vừa hờn.
“ Mẹ sợ con ở xa, còn phải đi làm, lo lắng quá ảnh hưởng đến công tác, bố mẹ còn khỏe, còn chăm nhau được”
Tôi định uất ức nói thêm vài câu thì mẹ đưa cốc nước cam cho tôi bảo uống đi cho đỡ mệt. Lúc ấy tôi nghẹn lời thấy hai mắt mình rưng rưng.

Cuộc sống mà, đôi khi không chỉ lắng nghe bằng đôi tai mà còn phải lắng nghe bằng cả tâm hồn. Có những điều quan trọng không bao giờ được nói ra, nếu ta vô ý bỏ qua thì rồi có khi phải hối hận mãi mãi.