24 GIỜ QUA

Kenny Khoa chia sẻ
15:10 22-10-2018

Ngày em chân ướt chân ráo đến Mỹ, người ta nói em rằng: ” Mấy người Việt hỏi gì cũng biết, mà thực ra lại chẳng biết gì”

Cô chủ phang cho một câu: Mấy người Việt Nam mới qua, hỏi cái gì cũng biết, mà thật ra không biết gì cả. Em tủi thân ghê gớm, chuyện đã qua hơn 20 năm mà em không quên câu nói đó - https://dateat.io

ngay-em-chan-uot-chan-rao-den-my-nguoi-ta-noi-em-rang-may-nguoi-viet-hoi-gi-cung-biet-ma-thuc-ra-lai-chang-biet-gi-ZqDPwsSE0susnVR.png

Em nhớ cái ngày em mới chân ướt chân ráo định cư ở Mỹ. Em theo người quen vào một tiệm bánh xin làm. Họ hỏi em biết làm bánh này, bánh kia không? Em trả lời biết. Mà em biết thật, vì lúc còn ở Việt Nam em đã từng nhận làm bánh cho những người đến đặt bánh cưới, sinh nhật…

Cô chủ phang cho một câu: “Mấy người Việt Nam mới qua, hỏi cái gì cũng biết, mà thật ra không biết gì cả”. Em tủi thân ghê gớm, chuyện đã qua hơn 20 năm mà em không quên câu nói đó. Càng sau em càng ngẫm ra, có một sự khinh bỉ ra mặt của những người qua trước dành cho những người mới qua. Em tự dặn lòng, đừng bao giờ mình như vậy, rất tội nghiệp cho những người mới qua.

Nhưng rồi, “lời dặn lòng” của em đã không được giữ, đã vậy em còn muốn cư xử tệ hại hơn là em đã từng bị cư xử cách nay hơn 20 năm. Câu chuyện là:

Vợ chồng một người bạn thời trung học của em mới qua định cư. Là bạn thân và cũng là hàng xóm của nhau, nên khi họ qua, họ share một phòng trong nhà em. Vì họ cũng chỉ là hai vợ chồng nên khi họ đề nghị ăn chung thì em bằng lòng để họ ăn chung với vợ chồng em. Chao ơi, em điên quá, thời gian đầu rất đầm ấm vui vẻ. Nhà em đơn chiếc nên khi có hai bạn ăn cùng, buổi cơm như ngon thêm, câu chuyện bao giờ cũng cười dòn không dứt. Nhưng đó là thời gian đầu, lần lần không vậy, khi quen và tự nhiên hơn họ bắt đầu tỏ ý thật của mình, ăn gì họ cũng chê: Cá thì không tươi, thịt thì đông lạnh, rau thì không có mùi, ớt thì không cay… Nói chung món gì cũng tìm cách chê bai. Có hôm em mua nem nướng Brodard và quảng cáo tiệm này bán nem nướng rất ngon. Anh chồng cắn một miếng chê là dai quá! Thì ra anh ta không hề lột miếng plastic food wrap bọc ở ngoài, cứ thế nhai, nuốt.

ngay-em-chan-uot-chan-rao-den-my-nguoi-ta-noi-em-rang-may-nguoi-viet-hoi-gi-cung-biet-ma-thuc-ra-lai-chang-biet-gi-E0TtfCXdDvjHdVf.png

Vợ chồng em lấy nhau đã lâu mà chưa có con. Trong một buổi chuyện trò, họ đưa ra ý kiến là tụi em nên về Việt Nam để làm thụ tinh nhân tạo. Sau này Việt Nam tiến bộ lắm, giúp biết bao cặp vợ chồng có con. Giá cả thì rẻ, tỉ lệ thụ thai càng ngày càng cao v.v… Nói thật, em điên lên, nó như giọt nước tràn ly.

Em muốn, không chỉ họ đừng ăn cơm chung với chúng em nữa, mà họ đi thuê chỗ khác ở đi. Hay tốt nhất là họ nên về lại Việt Nam mà sống để được ăn cá thịt tươi, rau thơm và nem nướng mềm…

Em không chịu được thêm một giây phút nào nữa, em muốn họ ra khỏi nhà tức khắc và chấm dứt ngay tình bạn. Khi nghe em nói thì chồng em bảo: Cũng em hết, ngay từ đầu anh không chịu chung, “chung chạ thì sinh bậy bạ” mà em nào có nghe, nay người ta mới qua, cũng để cho người ta ổn định đã. Em cư xử vậy là cạn tàu ráo máng quá.

Nhiều khi mình ở trong hoàn cảnh đó mình mới hiểu được nỗi lòng của đối phương, cái luân lý này ít ai thấy được liền trừ khi ngẫm ra.

Chuyện của 2 người bạn của cô chỉ là 1 trong những câu chuyện có thể dễ dàng xảy ra. Ở chung với nhau thì dĩ nhiên dễ đụng chạm, vợ chồng cũng vậy, anh chị em cũng vậy chứ đâu chỉ xảy ra giữa bạn bè với nhau… Nếu muốn tránh những chuyện này thì chỉ có:

1. Hành động như “the 3 wise monkeys” – hear no evil, see no evil, say no evil (không nó, không nghe, không thấy)

2. Ở riêng ra, không chung đụng nữa

Ai mới qua đây cũng gặp không nhiều thì ít về sự chật vật khó khăn nhưng mình có thể giúp họ bằng một cách khác nếu không tiện ở chung. Có ai qua đây mà không phải trải qua thời gian này? Người có phước nhiều thì được như vợ chồng cô đưa về ở chung, còn người ít phước thì không được tới vậy nhưng vẫn còn sự giúp đỡ từ bạn bè chỉ dẫn làm này làm kia khi họ cần, còn người vô phước thì tự bắt đầu lấy một mình. Coi bộ 2 người bạn này của cô đã ở chung với vợ chồng cô 1 thời gian rồi, chắc cũng đã quen quen với nếp sống ở bên này, nếu bây giờ tình huống đã bắt đầu như vậy thì nên kiếm cách để họ ở riêng thôi, đợi cho họ ổn định? Tới lúc nào mới gọi là ổn định? Vợ chồng cô có thể sống 1 cách “khách sáo” với họ cho tới khi họ ổn định không? Nếu nghĩ là không được thì nên giải quyết cho sớm trước khi chuyện đi tới giai đoạn xấu hơn mà tới lúc đó chắc tình cảm bạn bè sẽ chẳng còn gì cả nữa

Nói gì thì nói, mời vô ở chung thì dễ nhưng mời dọn ra không dễ đâu nha, không nhiều thì ít tình cảm bạn bè sẽ bị sứt mẻ đó. Nếu muốn tình bạn còn nguyên vẹn thì chỉ có cách là để khi nào họ muốn dọn ra thì dọn ra thôi, cho dù đã ổn định rồi, chứ vợ chồng cô mà là người lên tiếng trước thì vẫn sẽ có chuyện không hay.

Còn với người biết điều thì dễ, họ cảm thấy họ làm phiền mình quá nhiều rồi thì họ sẽ lên tiếng để dọn ra, những người không biết điều thì họ sẽ ở lì ở đó chứ không đi đâu hết.

Chuyện của cô từ đầu tới cuối thật không thể giải quyết ổn thỏa vui vẻ ngoài sự hy sinh… nhịn cho tới khi họ chịu tự động dọn ra. Hy vọng cô có một giải quyết tốt đẹp nhất

*Thiên Lý

Cô ơi, cô đã sai từ căn bản. Ông bà mình có câu: “Bạo phát thì bạo tàn”. Cô chú cho người ta ở, rồi còn cho người ta ăn chung. Cô chú đã “bạo phát” quá, thì chuyện “bạo tàn” ắt phải xảy ra. Bây giờ cô chú chỉ có tăng thôi chứ không có đường giảm, vì giảm là oán trách, là hờn giận, là nói xấu nhau, là xóa sạch trơn những tố đẹp trước đây cô chú đã làm. Chắc chắn nếu họ ra khỏi nhà cô chú thì họ sẽ quên ngay những ngày đầu cô chú cưu mang, chắc chắn là họ sẽ nói xấu cô chú tận mạng luôn.

Thôi, lấy đó làm kinh nghiệm cho những việc khác. Cô chú nên kiếm một cái cớ khác, thí dụ gia đình có người thân sắp qua, con cái sẽ về nghỉ hè… tùy theo hoàn cảnh mà “kiếm cớ”. Mong cố chú sớm lấy lại cuộc sống bình an.