24 GIỜ QUA

Kenny Khoa chia sẻ
15:10 22-10-2018

Việt kiều Mỹ phấn khởi vì được phép bán thức ăn tự nấu tại nhà

Kể từ ngày 01/01/2019, tiểu bang California, Mỹ cho phép người dân công khai bán đồ ăn tự nấu tại nhà của mình. Luật này ra đời sẽ giúp cho nhiều người gốc Việt sinh sống ở đây kiếm thêm thu nhập. - https://dateat.io

viet-kieu-my-phan-khoi-vi-duoc-phep-ban-thuc-an-tu-nau-tai-nha-tboKtaDN0wP56Qz.jpg

Những người có ý định bán đồ ăn tự nấu tại nhà phải làm thủ tục xin giấy phép và phải tuân theo một số các quy định như phải đồng ý cho nhân viên Sở Y Tế kiểm tra khi cần.

Cô Katie Nguyễn Kiều Dung, cố vấn đại diện Cơ Quan Phát Triển Tiểu Thương Quận Cam cho biết: “Sở Y Tế sẽ kiểm tra trước khi chấp thuận cấp giấy phép, nhưng chuyện kiểm tra này không có gì là ghê gớm cả”.

Hiện tại chính quyền chỉ cho phép các “đầu bếp tại gia” bán trực tiếp cho người tiêu thụ, không được qua trung gian, và chỉ bán dưới 60 phần ăn mỗi tuần.

Anh Peter Hùng Cao, ở thành phố Garden Grove, chuyên nấu nướng cho tư gia cũng như các hãng xưởng, nhà thờ trong cộng đồng, rất vui mừng khi có thể công khai bán thức ăn tại nhà.

Anh cho biết: “Rất nhiều người ăn ở các bữa tiệc do tôi nấu rồi muốn ăn thêm. Bởi vậy, luật này cho phép họ mua từng phần ăn thôi chứ không cần đợi đến khi có tiệc nữa”.

“Là đầu bếp, bếp nhà tôi sạch sẽ, chắc chắn hội đủ điều kiện Sở Y Tế. Tôi rất mong đến lúc có giấy phép để có thể bán thức ăn tại nhà”, anh nói thêm.

viet-kieu-my-phan-khoi-vi-duoc-phep-ban-thuc-an-tu-nau-tai-nha-1GHfUXzdCrOPOKr.jpg

Anh Peter Hùng Cao, người làm món nhậu “tuyệt chiêu” vui mừng vì luật mới ra đời. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Cô Trịnh Xuân Thanh, ở thành phố Stanton, vẫn bán thạch cho người quen ở tiệm móng tay của người em gái.

“Nếu được bán ở nhà thì tiện quá, tôi khỏi phải đem tới, đem lui. Nhiều bữa tôi thiết kế nhiều hình đẹp lắm mà dọc đường bị bể, uổng lắm”.

Tuy nhiên, có người lại dè dặt với đạo luật mới mẻ này.

Bà Nguyễn Thị Báu, ở gần khu Little Saigon do dự nói: “Hơn mười năm nay tôi cứ làm tương ớt tôm khô rồi ai kêu tới thì đem tới nhà cho họ. Nhưng phải mua ít nhất là hai hũ lớn, là 42 đô la tôi mới giao ngay. Mua một hũ thì phải đợi khi nào tiện đường thì mới có. Tôi chưa hiểu chuyện luật lệ này nên phải đợi một thời gian nữa coi sao”.

Bà Liza Nguyễn, ở thành phố Santa Ana cho biết: “Từ nhiều năm nay, hai cô cháu tôi chuyên kho cá, đủ loại cá tươi. Của người quen câu ngoài biển rồi bỏ mối. Cô cháu tôi cũng bán cho người quen thôi. Cháu tôi may quần áo ở shop, tôi thì ăn trợ cấp… Hiện giờ, chúng tôi chưa kho đã có người đặt. Xong thì hẹn người ta ở shop may. Bởi vậy tôi nghĩ luật này giúp nhiều người khác, nhưng với cô cháu tôi thì không”.

Về việc có người cho rằng đây là điều nguy hiểm vì sẽ khiến có hàng loạt vụ ngộ độc thực phẩm, dẫn đến việc phải vào bệnh viện hoặc tử vong, ông Terry Tâm Trần ở Fountain Valley cười to: “Vô lý! Một năm có bao nhiêu người phải vô bệnh viện vì ngộ độc thức ăn ở nhà? Nấu thức ăn để bán thì cũng như nấu cho gia đình mình ăn thôi. Tôi nghĩ thức ăn tự làm vệ sinh và nhiều dinh dưỡng hơn là sản xuất hàng loạt trong nhà máy. Đồ ăn ở nhà hàng cũng vậy, chắc gì sạch hơn ở nhà”.

Ông Trần nói thêm: “Đạo luật này nhằm giúp các bà nội trợ có thêm lợi nhuận và thử năng khiếu….Hơn nữa, tiểu bang thu thêm chút thuế. Mọi người cùng có lợi”.