24 GIỜ QUA

Hoàng Hằng chia sẻ
17:09 20-09-2017

Sinh viên làm nghề Karaoke Bên Hàn xin hãy giúp bạn ấy thoát ra.

Mỗi lần nhớ lại là một lần đau đớn và em quyết định viết gửi đến trang. Hi vọng các bạn sinh viên muốn đi làm nghề gì đó bên Hàn hãy nghĩ thật kỹ.

Em sinh ra ở Nghệ An, cái vùng đất người nghèo thì nghèo lắm, mà người giầu thì càng giầu. Ở miền quê em, hầu hết gia đình đều không khá giả, nhưng nó lại có một cái trào lưu gọi là du học. Nơi mà mỗi chiều, các ông bố bà mẹ ngồi tám với nhau con tôi đi du học, rồi làm ra nhiều tiền. Và ước mơ của em cũng bị nhe nhóm rồi lớn lên từ đó.

Em sang đây tháng 3 năm 2014 với chi phí là 12 ngàn đô, sau này em mới biết trường bên này học phí là 4.4 ngàn đô tức là 4.8 triệu won lúc đó. Với 800 đô ký túc xá. Xót lắm, nhưng biết sao được, lúc đó em ko có thông tin mặc dù điểm em khá cao trên 7.5. Hành trang sang đây là 1500 đô bố mẹ dành dụm và bảo rằng đây là tiền ăn cho cả nhà gần một năm nên ráng mà tiết kiệm.

Nhưng mà đâu có biết 1500 đô chỉ đủ 5 tháng cho em ăn uống cực kỳ tiết kiệm lúc đó. Sau 6 tháng ở ktx, em ra trọ ở ngoài may mắn được 1 cô chú người việt có phòng cho thuê giá khá ổn, là 150k won, vì trường em cũng không phải trung tâm thậm chí cô chú còn hay mang kimchi với đồ ăn sang cho, vì thấy em gầy nhanh quá. Thật sự thời gian đó em cảm ơn cô chú nhiều lắm.

Em bắt đầu đi làm thêm ở xưởng cắt chỉ, hồi đó làm thêm cũng dễ hơn, cuộc sống cũng không đến nỗi nào, chỉ là cuộc sống nào cũng có bước ngoặt và rồi…Anh thứ 2 của em bị ngã xe, cần một số tiền lớn, mà bố mẹ em vẫn còn đang lo trả nợ tiền lúc đi du học của em, hầu như ngày nào em cũng chỉ thấy ba mẹ nhắn có tiền gửi về chưa con, nhà đang cần gấp.

Thế rồi em phải vay mượn bạn bè 50k won, 100k won gửi về một ít. Nhưng rồi cần một số tiền lớn hơn thế… Rồi em thấy… Tuyển tiếp viên quán hát karaoke lương 20k won /1h. mặc dù lúc ấy lương cơ bản mới chỉ là 5000 won. Tò mò, thiếu tiền, em nhấc máy lên gọi … “không sao em à, chỉ là ngồi uống bia với khách, đảm bảo không quá giới hạn”.

Em biết không có gì nhẹ nhàng mà lương cao cả. Nhưng em bế tắc, bế tắc thật sự, đã ai từng phải đứng giữa 2 từ gia đình và bản thân chưa? Rồi em thử việc, ngày đầu tiên, em làm từ 8h tối đến 2h tối, lương 150k won được cả khách bo. Chỉ là rót rượu uống 1,2 chén. Rồi tối thứ 2, thứ 3 cũng như vậy, nhưng cái mùi rượu tây nó nặng và cực kỳ khó uống.

Em vẫn phải cố. Sau một tháng em làm được hơn 3 triệu tiền Hàn vì có những hôm em nghỉ.Từ khi sang em chưa bao giờ cầm số tiền lớn vậy, à không từ nhỏ đến h, em chưa bao giờ cầm tiền lớn đến vậy. Rồi em kiên quyết xin nghỉ, chủ đồng ý. Rồi 2 tuần sau, phải nói em thật sự cảm thấy lại bắt đầu ngột ngạt, cái cám dỗ của tiền thật sự khó mà vượt qua, thì một tiếng chuông điện thoại nữa reo lên. Chị biết em không muốn làm nữa, nhưng hôm nay quán thiếu nhiên viên, em đến giúp chị được không, chị trả 40k won 1 tiếng.

Em thật sự ko tin vào tai nữa, em ú ớ: dạ dạ rồi đi. Taxi họ trả tiền. Chị giới thiệu đây là ông chủ kim, kia là quản lý li, rằng em là sinh viên, rồi chị kéo ra, em không cần đi quá giới hạn. Chỉ cần cho họ một chút giới hạn cũng được. Lần đầu, em vẫn nhớ mặt cái người đàn ông lạ mặt đó, tên là Lee, trưởng phòng Lee, đôi mắt hí dâm đãng của hắn, đưa cho em 2 tờ 10k won, rồi bắt đầu cầm tay em, vuốt vuốt. Cái cảm giác phát nôn, đến sởn gai ốc. Rồi hắn hôn em em đẩy ra, tiếp hắn lại nói thủ thỉ vào tai em, tiếng nhạc ồn nhưng em hiểu ý của hắn.

Nhưng em từ chối. Hắn bực mình đi ra ngoài. Em vẫn ngồi im, cầm cốc rượu và uống một hơi, rồi cảm giác mình thật rẻ tiền. Rồi lúc sau, chị chủ quán vào, nói với em, đây là mối quen, lần đầu có thể em ngại, nhưng ông ấy vừa nói sẽ cho em 100k won. Em chiều ông ấy xíu. Nhưng em không chấp nhận. Em bảo là em mệt, em muốn về. Thì chị bảo ừm thôi cũng được em về đi, để chị bảo người khác. Em ra tới cửa, một anh việt nam, đứng đó, huơ huơ cái điện thoại, quay cảnh em uống rượu, lắm tay rồi ông kia để tay lên đùi em sờ mó, và bảo gửi cho bố mẹ hay bạn bè em. Nếu em quay lại chiều khách xong ông sẽ xóa. Em còn cách nào khác chứ, em biết vào bẫy của họ rồi, nhưng em ko có con đường nào cả, em vừa mới học được 1 kỳ đầu tiên, bạn bè em biết thì sao.

sinh-vien-lam-nghe-karaoke-ben-han-xin-hay-giup-ban-ay-thoat-ra-dbzR9Gc0Ajck2Tk.jpg

Em quay lại… nhắm mắt buông xuôi…. hi vọng dứt ra được, nhưng không chỉ là em đang đi sâu hơn vào vũng bùn thôi. Rồi vẫn chiêu cũ, ngọt nhạt không được thì dọa nạt, bắt em phải chiều khách hát karaoke, và cứ như thế họ sẽ đợi em khi mà em đã quen với rượu ngoại, họ sẽ dụ em hút thuốc, rồi nếu ai đó dính phải ma túy, họ sẽ bán thuốc cho, và thậm chí cho vay lãi, để ko bao giờ thoát khỏi cái cảnh, thân tằm xác bướm ở bên đây.

Ở quán này, tiếp người Việt chỉ có một hai người còn lại là người Hàn – vì em không muốn người Việt nào biết em làm cái nghề này cả. Mấy người Hàn, nó vào nó coi mình như đồ chơi, ko thích thì nó tát, rồi nó lại bồi thường, nó bảo nó có tiền. Người Hàn nhìn đẹp trai, hay ko đẹp trai, thì đều cục tính và dã man cả. Bề ngoài cái vẻ hào hoa phong nhã, tiết kiệm lời nói, và tôn trọng người khác, là một sự coi khinh đến rẻ mạt với người ngoại quốc. Chỉ là có nói ra bằng miệng hay không thôi.

Em quen chị cùng vào làm với em hơn em 2 tuổi, 2 chị em biết nhau chỉ ở quán thôi, và tình cờ em biết chị cũng là sinh viên như em, nhưng cái kết của chị đắng hơn, là chị bị dụ chơi cờ bạc, tụi đó cho chị vay tiền. Và có lẽ chị sẽ không thoát khỏi được đó. Và em cũng nghĩ mình sẽ như vậy. Em muốn thoát lắm, nhưng em sợ bạn bè em biết, bố mẹ em biết, xấu hổ tủi nhục, và rẻ tiền. Nhưng ít ra cuộc sống vẫn cho em được từ “niềm tin”. Ngày hôm đó, em vừa bước ra từ phòng hát của khách, anh nhìn em trân trân ở cửa.

Em nhìn thoáng rồi vội vã bước, cũng chỉ nghĩ một ánh mắt của một kẻ say rượu nhìn loại gái như em. Vậy mà anh biết tên em “H, anh muốn nói chuyện”. Em hơi ngạc nhiên, quay lại, em vẫn chưa kịp nói, anh đã tiếp lời, “Anh đứng đây được 40 phút rồi, kể từ khi em vào trong đó, Hôm nay trường anh liên hoan và mọi bạn bè anh đều đến hát, nhưng anh nhìn thấy bóng dáng em, anh vội đuổi theo thì biết chắc chắn là em.
(ở quán này, phía sâu bên trong chỉ dành cho người Hàn và lối đi khá nhỏ). Em lặng câm, ko dám nói điều gì, cái cảm giác lúc đó là sợ, sợ anh đi nói với bạn bè anh, sợ bạn bè anh trong số đó cũng biết em, chẳng vậy sao khi mà anh biết tên em mà em chẳng biết gì về anh cả. Do đó câu đầu tiên em hỏi ko phải là tên anh là gì?

Em hỏi là “Anh đừng nói cho ai chuyện này được không?”. Anh cũng lặng lẽ gật đầu. Rồi anh bước về phòng hát với các bạn của mình. Lúc đó mới chỉ khoảng 11h vì em làm lúc 10h tối. 3h sáng, mệt mỏi thất thểu, chán nản, và muốn tự tử, bao cảm xúc cảm giác trống rỗng và vô nghĩa. Em bước ra khỏi quá đi được một đoạn, thì anh vẫn ngồi đó. Rồi em mới biết anh ở gần trường em, anh đã tốt nghiệp thạc sỹ và đi làm cho một công ty ở bên này. Anh biết em qua một giải bóng đá (vì em cũng hay đi xem các giải bóng đá). Anh hỏi tên và biết được tên em, và vì thấy em gần trường nên anh muốn làm quen mà không được.

Và cũng không ngờ rằng gặp em trong hoàn cảnh này. Từ hôm đó, anh nói chuyện với em nhiều hơn. Anh động viên em, em biết những câu nói của anh chỉ là làm em đỡ khinh rẻ bản thân mình thôi, nhưng nó cho em thấy rất nhẹ lòng: Em kiếm tiền, chứ không ăn cắp tiền, ăn trộm từ ai. Anh không có quyền phán xét em và xã hội cũng vậy. Chỉ có điều nó có một cái gì đó gọi là cảm xúc, em làm như vậy rồi em sẽ mất đi cảm xúc của mình, và một người con trai. Biết rằng em kiếm nhiều tiền hơn anh. “hì hì”

Vâng, nhưng em sợ, em sợ lắm… Mỗi ngày, anh đều nói rồi an ủi em bằng những câu chuyện như vậy

Sau đó 3 tuần, đột nhiên, anh ở quán, đi với mấy người bạn và một anh nữa có vẻ khá dữ dằn. Mọi người cả bà chị chủ ngồi đó, không thấy nói gì! Em đến không biết nói gì cả.
Phá tan cái im lặng đó…

Chị K ạ (chị chủ quán) em hay đến đây hát với vài người bạn sinh viên tụi em, em cũng biết quán nào cũng cần phải có khách, nhưng em hôm nay muốn hỏi chị cho H nghỉ việc, và đừng gây sức ép nữa. Rồi cái anh dữ dẵn đó quay sang nói với em: Đây là em trai anh, nó cũng giúp anh nhiều thứ, nó có hỏi qua anh về em rồi, anh nói chuyện với K, nó bảo là chưa bắt ép em làm gì quá đáng cả, mới chỉ 6,7 tháng tiếp rượu thôi. Nên anh đồng ý đứng ra nói chuyện với cả 2 bên. Anh vội nắm tay em thật chặt, chặt đến mức em cảm giác anh nắm tay mà tim em không thở nổi.

Anh nói tiếp: Em sẽ yêu H, vì thế em muốn chị K giúp tụi em, tụi em sẽ không làm gì cả, coi như chuyện này chưa có gì! Còn bây giờ mà bảo đem ảnh, ra về gửi cho bạn bè hay gia đình cô ấy cũng không quan trọng lắm. Vì cuộc sống này em nghĩ cô ấy cần em là đủ. Đó là trời mua đông tháng 2 năm 2016 trời ngoài rất lạnh, nhưng em cảm thấy rất ấm áp. Anh nói rằng, ai cũng có sai lầm, người yêu, vk ck, đều có những điều đen tối, chỉ cần em cố gắng sẽ luôn có ánh sáng đợi em… Đến nay tụi em đã yêu nhau hơn 1 năm và chuẩn bị cưới.

Câu chuyện này em sẽ dự định dấu kín trong lòng. Nhưng em nghĩ mọi người cần được biết những cám dỗ bên này. Có lẽ không ai cũng đủ can đảm để vượt qua cái gọi là thể diện và danh dự, và cũng không phải ai cũng đủ khả năng để bước ra khỏi con đường bùn lầy. Vì vậy trước khi bước vào hãy tự hỏi: CÓ DÁM LIỀU MÌNH VƯƠN RA KHÔNG? Khi đã quen với rượu ngoại, ko có nó sẽ ko ngủ được, ko đi làm sẽ ko thể có tiền để mua… Vì thế đừng bước vào nhé chị em.